Mỹ nhân tướng

nhung-doi-mat-dep-biet-noi-8

 

“Mỹ nhân tự cổ như danh tướng,
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu.”
(Cổ Thi)

(Ngàn xưa người đẹp như tướng giỏi
Không để người ta thấy bạc đầu) (QDTBT tạm dịch)

Câu thơ cổ trên đã nói lên cái tính mỏng manh của “đào hoa mệnh yểu hay đào hoa bạc mệnh” (người đẹp thường chết sớm, nếu không bạc mệnh) hoặc “tài hoa chi lắm cho trời đất ghen”. Người đẹp và danh tướng là một cặp rất tương xứng. Thuyền Quyên sánh Anh Hùng… còn gì đẹp hơn? Song chữ Người Đẹp ở đây phải hiểu thế nào? Tại sao Người Đẹp thường chết yểu? Tại sao Danh Tướng lại chết non? Trong bài viết ngắn này, tôi xin trình bày tới quý bạn đọc vài nét đẹp của phụ nữ. Có những nét đẹp bền vững lâu dài, có những nét đẹp như hoa Quỳnh khoe nhụy, tàn úa ngay sau khi mặt trời mới rạng. Tại sao như vậy?

Người đời thường ca tụng cái đẹp. Song cái đẹp của thế gian khác cái đẹp của tướng pháp. Người không biết về tướng pháp có thể thốt lên: Ôi nàng kiều diễm làm sao! Trong khi đó nhà tướng số lại lắc đầu quầy quậy: Hỏng, tướng đó chỉ là đào hoa phát tiết ra ngoài. Cuộc đời chẳng ra sao. Tại vì những nét đẹp ấy quá mỏng manh, thể chất lại yếu đuối, trong nét đẹp đã tàng chứa sự bất thường (mắt đào hoa, mặt nhìn thấy rất đẹp, nhưng nhìn lâu phát chán, chỉ khiêu gợi dục vọng, không tạo cho người đối diện cảm giác trân quý….). Mũi quá mảnh, cằm quá nhọn, tay mềm như không có xương, xương cốt quá nhỏ, thịt da quá mềm (như bông)….

Hoặc ngược lại, nhà tướng số ca tụng: Tướng hảo quang minh, đúng là mệnh phụ phu nhân, vượng phu ích tử (tướng trong sáng rất tốt, tướng này là tướng phu nhân, sẽ lợi cho chồng mà lại ích cho con), thì thế nhân chê: Người gì mà thô tháp, không có thanh cảnh, mặt vuông, cằm lớn, mũi lớn, quyền nở!

Và chính vì vậy nên khi nói đến cái đẹp, chúng ta không có một định nghĩa chính xác thế nào là đẹp. Định nghĩa chung về cái đẹp chỉ thấy ở rất hiếm trường hợp là đúng, khi cái đẹp của tướng học và cái đẹp mĩ học đều hiện hữu.

Nơi đây tôi không bàn về cái đẹp của mĩ học, vì cái đẹp này ai cũng thấy. Thế cái đẹp của tướng học là những gì?

nhan tuong hoc

– Người phụ nữ mới thoạt đầu không có gì đặc sắc. Nét đẹp của nàng không lôi cuốn người đối diện khi mới sơ kiến. Song càng nhìn lại càng thấy nàng đẹp ra. Càng gần gũi nàng, càng thấy nàng đáng yêu (khả ái), đáng quý và có sức lôi cuốn mãnh liệt. Người phụ nữ như thế, cũng giống như một vực nước sâu thẳm, nhìn bề mặt thấy không có gì ghê gớm, song trong vực ấy người ta không thấy đáy, bao nhiêu thủy tộc lấy vực sâu làm nhà. Bao nhiêu kỳ trân dị bảo đang chất chứa trong lòng vực. Nếu người phụ nữ ấy có vất vả, lận đận ít nhiều trong buổi thiếu thời, thì từ 30 tuổi trở đi vận nàng sẽ khá, càng về già càng sung túc cả tình cảm lẫn vật chất.
– Người phụ nữ có nét tươi vui, song nghiêm nghị. Thấy cười mà không phải cười, thấy nghiêm song không phải là hà khắc. Đó là tướng được hanh thông, trân quý.
– Người phụ nữ có dáng đi ngay ngắn, đầu không lao về trước, người không lệch về sau, không uốn éo như rắn. Mỗi bước chân trang nghiêm, đi đúng theo hướng thẳng, không tạt ngang rẽ dọc. Đó là cái đẹp tôn quý.
– Người phụ nữ có tiếng nói trong như chuông, không hét mà rõ ràng, trong tiếng nói dịu êm, không có tiếng thanh hậu như tiếng khóc sau khi cười, không phèn la, ồm ồm như tiếng đàn ông, không chói ta, xoáy vào lỗ nhĩ… là người có uy lực, có tướng giúp chồng con thành sự nghiệp. Âm thanh vô cùng quan trọng. Dù tiếng du dương hay đến mấy mà chữ nọ chồng vấp lên chữ kia cũng hỏng.
– Người phụ nữ có mái tóc mượt, thẳng, mềm mại, không quá thưa lại không quá dày… cuộc đời thanh thản, dễ thành công.
– Bàn tay không nên quá đẹp, bàn tay đẹp như ngọc, mềm như không có xương, mỏng manh như cọng cỏ là người có sức khỏe không tốt, thường lười biếng và không được hưởng phước. Bàn tay quá hời hợt như không có lực cũng là sự tẻ nhạt. Người phụ nữ cần có bàn tay thon, các ngón đều, lòng bàn tay màu hồng, ấm áp, chiều dày đáng kể, mềm mại song không nhão. Khi bắt tay có lực. Không nổi gân, lộ cốt (lòi xương) thì là người được hưởng trọn hạnh phúc gia đình, giúp chồng ăn nên làm ra. (Tay thô cứng như đàn ông thì vất vả và lận đận).
– Phụ nữ có vầng trán tương xứng với gương mặt = 1/3 chiều dài khuôn mặt. Trán trong sáng, không bị chân tóc ly ti phạm xuống làm cho gương mặt tối đi. Trán không dô, song tròn đầy thì là người hiểu biết, nhìn xa trong rộng, không thiển cận chấp nhất.
– Mũi và hai quyền phải tương xứng, hoà hợp với nhau. Quyền nâng mũi, mũi tựa quyền. Quyền cao thì phải lớn. Mũi quá cao, quyền quá thấp thì sát phu. Mũi quá thấp mà quyền quá cao thì dở hơi, thích lấn quyền mà không làm nên chuyện gì hoặc lận dận đường chồng con, rồi sau đó mới an thân được. Sự tương xứng hài hoà giữa hai bộ vị này rất quan trọng.
– Môi phải kín, đầy đặn, sắc hồng tự nhiên, ngậm miệng thì thấy nhỏ, cười hoặc nói thì rộng ra. Đó là tướng quý. Hạnh phúc với chồng con. Nói người đời nể vì. Môi mỏng quá, tướng lận đận.
– Cằm không được nhọn, phải nở nang, hơi đưa về phía trước hứng lấy mũi… thì mới có hậu vận tốt.
– Ánh mắt kiên định, hắc bạch phân minh, không láo liên, dớn dác. Không nhìn trộm, nguýt thầm, lòng đen lớn. Lòng sáng trong sáng, hơi có chút màu xanh. Đó là tướng quý. Gia đạo yên ấm, no đủ cả đời.
– Lông mày dài quá mắt, càng mọc cao hơn mắt càng tốt.

………..

Phụ nữ có rất nhiều tướng quý, song tướng quý nhất là nét đoan trang, kín đáo, không phô ra những điểm gợi dục, mà phải để người ta khám phá bề sâu. Người phụ nữ có môi hồng, đầu nhũ hoa hồng, gót chân hồng, lòng bàn tay hồng và bộ phận sinh dục màu hồng thường có nhiều con trai hơn con gái. Lấy chồng vinh hiển. Nói có người nghe. Dể thành công trên đường đời và trọn đời ung dung.

Nét đẹp phúc hậu của Thúy Vân (được hưởng hạnh phúc bên gia đình và người chồng xứng đáng):

“Vân xem trang trọng khác vời
Khuân trang đầy đặn nét ngài nở nang
Hoa cười ngọc thốt đoan trang
Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da!”

Nét đẹp bạc mệnh của Thúy Kiều (15 năm lưu lạc, thanh lâu hai bận, thanh y hai lần, bị Hoạn Thư đầy đoạ, Từ Hải tử trận, Hồ Tôn Hiến làm nhục, nhảy xuống Tiền Đường tự sát, đâm cổ tự tử…)

“Kiều càng sắc sảo mặn mà
So về tài sắc lại là phần hơn
Làn thu thủy nét xuân sơn
Mây ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh
Một hai nghiêng nước nghiêng thành
Sắc đành đòi một, tài đành hoạ hai”

Cái đẹp của tướng học rất kín đáo, không lồ lộ. Cái đẹp của mĩ học chỉ là lớp vỏ giả trang bên ngoài, không bền, dễ tan vỡ. Chính vì vậy đừng ngạc nhiên, có nhiều người phụ nữ mới nhìn qua rất tầm thường, song chồng hết sức say mê, yêu thương trang trọng. Còn nhiều người phụ nữ đẹp như hoa, mà bị chồng đánh, chồng bỏ… cuộc đời lận đận như cánh bèo trôi.

Trong cổ tướng học có câu phú như sau:

“Hữu tâm vô tướng, tướng tùy tâm sanh
Hữu tướng vô tâm, tướng tòng tâm diệt”

(Có tâm thiếu tướng (tốt), tướng (tốt) tùy tâm tốt mà sanh
Có tướng (tốt) mà thiếu tâm (lành), tướng (tốt) cũng theo đó mà diệt mất)

Thành ra tướng bên ngoài, không quan trọng bằng tướng tâm. Hãy tập luyện cho cái tâm thuần lương, thì dù tướng mạo có xấu thế nào cũng, sẽ được sửa chữa tốt đẹp lại.

Sắc đẹp phụ nữ như bông hoa, nay có mai mất, không bền lâu. Thành ra không nên ỷ vào sắc đẹp để khinh đời.

Cụ Nguyễn Du có nói đến cái tài (cũng qua đó nói đến cái sắc):

“Có tài mà cậy chi tài
Chữ tài liền với chữ tai một vần”

Chính là lời khuyến cáo với thế nhân vậy. Tài sắc không phải là yếu tố tất yếu để thể hiện và giữ gìn hạnh phúc.

Cái đẹp nơi tâm hồn mới là sự bền lâu vĩnh cửu. Tâm lành mới là nền tảng dựng xây hạnh phúc, mới là mẹ sinh ra tất cả các vẻ đẹp khác:

“Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”

Đừng bao giờ nên lập gia đình với kẻ say mê mình vì sắc đẹp bề ngoài. 10 năm sau, sắc đẹp phai tàn, thì tình yêu cũng phôi pha sao? Hãy yêu và lập gia đình người hiểu bạn, yêu bạn bằng tâm hồn, bằng tư cách tính cách của bạn. Kẻ háo sắc, rồi tương lai cũng sẽ chạy theo sắc đẹp khác mà thôi.

Chúc quý cô, quý chị mãi xứng đáng là Phái Đẹp!

Bài hay khác

Hotline