Ý nghĩa cuộc sống: Một câu xin lỗi chưa kịp nói!

‘Tất cả những người mẹ đều là các nhà nghệ thuật!’.

Buổi trưa về đến nhà, trước mặt khách, cậu cắt nát vụn chiếc áo mới của mình, mẹ cậu lao đến trước mặt con, giơ cao tay…

Người đàn ông ấy còn nhớ, năm ấy, vừa sáng tinh mơ, mẹ đã kéo cậu ra khỏi chăn. Lẩn tránh bàn tay lạnh cóng của mẹ, cậu cố nằm cố trên giường một lát, thì đã nghe thấy mẹ nói: ‘Con trông đây là cái gì?’

Cậu mở to mắt, trước mặt là 1 chiếc áo mới, kiểu quân phục đang thịnh hành với 2 hàng cúc đồng, trên vai áo có 3 vạch màu xanh.
Cậu bỗng mừng rơn, muốn đến lớp ra oai với các bạn, rằng cậu cũng có 1 chiếc áo mới của mình chứ không phải quần áo cũ vá chằng vá đụp của anh nữa!

Khi cậu bước vào lớp học, ánh mắt của các bạn đều trố lên, các bạn đều không ngờ được rằng, cậu lúc nào cũng mặt mày lọ lem, đầu bù tóc rối bụi bặm cũng có lúc vẻ vang rạng rỡ như thế này.

Đến giờ giải lao, các bạn ấy đều vây quanh cậu, vạch xem quần áo mới của cậu. Có bạn bỗng hỏi:

– Ô hay! Tại sao khuy áo của bạn không giống của chúng mình nhỉ?

Lúc ấy, cậu mới nhìn kỹ cúc áo của mình, quả thật không giống cúc áo của người khác hai dãy thẳng đứng. Còn cúc áo của cậu lại nghiêng lệch, 2 dãy xếp thành hình chữ ‘vê’ (V).

Các bạn lật xem áo của cậu, bỗng đều cười òa lên. Thì ra, chỗ đính khuy trên chiếc áo trắng của cậu là 1 miếng vải cũ màu vàng.

Cậu cũng hiểu ra, chắc là mảnh vải mẹ mua không đủ may áo, đành phải lót bên trong bằng mảnh vải khác, sợ người khác nhìn thấy, cúc áo đành phải đính sang bên cạnh.

Nhìn ánh mắt lại giễu cợt của các bạn, lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng cậu.

Buổi trưa về đến nhà, trước mặt khách đến thăm, cậu cắt nát vụn chiếc áo mới của mình. Mẹ cậu lao đến trước mặt con, giơ cao tay, nhưng cuối cùng không giáng xuống.

Cậu rõ ràng cảm thấy, từ hôm ấy trở đi, mẹ hình như biến thành người khác.

Mẹ làm nghề xay đậu phụ, thường ngày mẹ rất ít ngơi tay, từ đó về sau đến thời gian xả hơi mẹ cũng không giữ lại cho mình.

Cậu tận mắt thấy mẹ gầy sọp đi, tận mắt nhìn thấy mẹ nằm bẹp rồi ra đi mãi mãi… Cậu rất muốn nói câu: ‘Con xin lỗi mẹ’, mà không còn cơ hội nữa.

Cậu cố gắng học tập, làm cho cuộc đời mình thay đổi. Cậu có rất nhiều, rất nhiều tiền, cậu trùng tu tôn tạo phần mộ của mẹ nhiều lần.
Một lần, cậu tham gia cuộc triển lãm trình diễn thời trang, đó là những mẫu thiết kế của nhà thiết kế thời trang bậc thầy, đỉnh cao thế giới.

Trong đó, có 1 người mẫu nam bước lên sàn diễn, mắt cậu bỗng căng lên, đầu óc kêu ong ong hỗn loạn. Bộ áo màu trắng ấy với 2 dãy khuy đồng hình chữ ‘vê’ (V).

– Bên trong có phải là…?

Cậu không làm chủ mình được nữa, lao lên sàn diễn, lật ra xem tấm áo của người mẫu nam, lót bên trong tự nhiên cũng là 1 mảnh vải vàng!

Cậu ta quỳ sụp trước mặt ngườimẫu nam, òa khóc thống khổ, nhớ về người mẹ chưa 1 lần được nghe câu xin lỗi từ cậu con trai tự tay cắt tan chiếc áo chứa chan tình yêu thương mẹ may ngày ấy.

Sau khi nghe anh kể hết câu chuyện, tất cả những người có mặt tại hội trường đều trầm ngâm suy nghĩ.

Cuối cùng, nhà thiết kế bậc thầy nói: ‘Thực ra, tất cả những người mẹ đều là các nhà nghệ thuật!’.

Bài hay khác

Hotline